Ba hơi thở nhẹ qua,
Lòng thôi dồn gấp gáp.
Đời không là chiến địa,
Chỉ là một chuyến qua.
Ta đến để sống thật,
Để thương và để nhìn.
Không vì hơn một ai,
Cũng chẳng cần phải thắng.
Khi buông điều hơn thua,
Tâm bỗng rộng như trời.
Việc vẫn làm cho trọn,
Mà lòng vẫn thảnh thơi.
Giữa hồng trần xuôi ngược,
Giữ ba hơi thật sâu.
Mỗi bước chân tỉnh thức,
Đã là thắng chính mình.
