Ngữ lục rằng:
Đạo chẳng ở non cao, Thiền nào nơi rừng thẳm.
Bậc trí giả dấn thân vào cõi thế, mượn trần ai rèn dũa cõi tu chân.
Kẻ phàm phu dong ruổi chốn phù hoa, thả tâm cuồng mà tự mình lạc bước.
Thế mới biết:
Tâm an, thì đường sáng,
Dẫu chông gai, muôn dặm bước thênh thang.
Tâm loạn, thì lối mờ,
Dù lụa gấm, tấc gang thành vực thẳm.
Mắt tỏ nhờ trí định, đâu đợi ngọn đuốc soi.
Chân lầm bởi ý mê, chẳng tại màn sương phủ.
Danh lợi tựa phù vân, qua rồi không để dấu.
Thành bại như bọt nước, tan hợp lẽ vô thường.
Sống giữa chợ đời xô bồ vạn nẻo,
Giữ lấy bản tâm tĩnh lặng một phương.
Lại có kệ rằng:
Tâm bình, thế giới bình,
Tâm loạn, càn khôn động.
Nhập thế độ nhân sinh,
Ngời ngời vầng trăng sáng.
NGHỆ SĨ | SAO Vườn Thảo Mộc